Xin chào, dạo này mọi người vẫn ổn chứ? Tối hôm nay thì mình cũng đang hơi ổn, vì hai ngày gần đây không ổn lắm.
Mọi người cũng đã thấy tiêu đề bài viết hôm nay rồi nhỉ? Hôm nay hãy cùng nhau ngồi xuống, pha cho mình một cốc trà cam gừng và chia sẻ một chút suy nghĩ của bạn về việc “chấp nhận”. Liệu rằng chấp nhận có là kém cỏi không, có phải là khi bạn chấp nhận hoàn cảnh, đồng nghĩa với việc bạn là một kẻ yếu đuối, đầu hàng trước số phận? Hãy chuẩn bị đi, bài viết hôm nay có thể dài hơn so với bạn nghĩ đó.
Theo Bách khoa toàn thư Wikipedia, sự chấp nhận (acceptance) trong tâm lý học con người là sự đồng ý của một người đối với thực tế của một tình huống, nhận ra một quá trình, điều kiện (thường là tình huống tiêu cực hoặc không thuận lợi) mà không cố gắng thay đổi hay phản đối nó.
“Chấp nhận” còn có thể hiểu là sự đồng tình, chấp thuận. Nó mang nghĩa gần gũi với sự bằng lòng (acquiescence), bắt nguồn từ tiếng Latin acquiēscere, nghĩa là đi tìm sự thanh thản từ bên trong.
Nói theo một cách đơn giản hơn, chấp nhận là thừa nhận những gì đã và đang xảy ra trong cuộc sống, cho phép những trải nhiệm đến và đi mà không vật lộn với nó.
Vậy liệu chấp nhận có thực sự yếu đuối như vậy? Theo Eckhart Tolle, một giáo viên tâm lý, đã định nghĩa sự chấp nhận là phản ứng mang tính “đầu hàng thực tại” khi đối diện với điều gì đó xảy ra trong bất kể thời điểm nào trong cuộc sống. Quả đúng là như vậy, chấp nhận đúng là khi đầu hàng thực tại, cho phép những gì sắp đến, sẽ phải đến. Nhưng mình chỉ đồng tình với phần định nghĩa đó thôi, còn bạn bảo mình chấp nhận là yếu đuối ư, mình với bạn có quan điểm khác nhau hoàn toàn đấy!
Rất nhiều nghiên cứu đã chỉ ra, chấp nhận là một bước vô cùng quan trọng và cần thiết để ta có một cuộc sống hoàn thiện và hạnh phúc. Như đã nêu trên, trong tiếng Latin, chấp nhận là đi tìm sự bình yên từ bên trong. Trong vòng tuần hoàn ”5 giai đoạn của nỗi đau“ – mô hình Kubler Ross, được phát triển bởi nhà tâm thần học Kubler Ross, ông đã chỉ ra rằng, “chấp nhận” là bước cuối cùng trong chu trình tiếp nhận nỗi đau, nó là dấu mốc đánh dấu lúc chúng ta bắt đầu hành trình chữa lành của mình.

(chu trình 5 giai đoạn của nỗi đau)
Trong cuốn sách “Alcoholics Anonymous” cũng miêu tả tầm quan trọng của việc “chấp nhận” trong phương pháp điều trị những người nghiện rượu. Nó nói rằng, sự chấp nhận được sử dụng để giải quyết những vấn đề mà một người cảm thấy khó chịu bị gây ra bởi một việc, một sự thật nào đó đã xảy ra với họ. Hơn nữa, tác giả cũng chỉ ra rằng những người nghiện rượu không thể tìm thấy sự thanh thản cho đến khi họ chấp nhận rằng “không có gì xảy ra trong thế giới của Chúa do nhầm lẫn”, và chứng nghiện rượu đó phải được chấp nhận như một lẽ tất yếu.
Từ đó, sức mạnh, sự bình yên và thanh thản đều có thể chạm tới nếu chúng ta ngừng việc gắng sức vật lộn để chối từ hoặc bám chặt lấy những gì không thể diễn ra trong thực tại. “Tôi không hề buồn”, “Chắc không phải do tôi bị trầm cảm đâu, có thể chỉ là mệt mỏi một chút thôi”. Vấn đề ở đây là, chúng ta hoàn có thể buồn khi buồn, sợ hãi khi sợ hãi, ngờ nghệch khi ngờ nghệch, hạnh phúc khi hạnh phúc, hãy đơn giản chấp nhận những gì đang xảy ra.
Đứng trước bất kể loại đổ vỡ, thất bại nào, nó nên được công nhận rằng chấp nhận là một phương pháp điều trị, cho dù bất kỳ điều gì xảy ra, thực tại đang diễn ra – kết quả của tất cả những sự kiện trong quá khứ, nhìn chung là kết quả tốt nhất có thể có. Điều này được chứng minh trong rất nhiều lĩnh vực. Trong tôn giáo, sự thật cao quý đầu tiên của Đạo Phật, “Life is suffering” (Đời là đau khổ), ngụ ý muốn mọi người chấp nhận rằng, khổ đau là một phần tự nhiên tất yếu của cuộc sống, cũng trong đó, sự thật cao quý thứ ba trong Đạo Phật, “The cure is letting go”.
Nhưng mình nêu những dẫn chứng đó, chẳng phải để cổ xúy bạn lúc nào cũng an phận, không cố gắng, không đấu tranh. “Chấp nhận” chứ không phải “Từ bỏ”.
Nếu bạn đang bị béo phì và thừa cân, việc tặc lưỡi “Mình biết là mình đang không khoẻ lắm vì thừa cân nhưng mình chấp nhận là mình béo” và tiếp tục ngốn một đống đồ ăn nhanh không lành mạnh, đó chẳng phải là chấp nhận nữa, đó là vô trách nhiệm và đổ lỗi cho hoàn cảnh.
Chấp nhận không phải là bạn không cố gắng đứng lên, cố gắng vượt qua khó khăn đó. Nhiều người đã nghĩ rằng chấp nhận là biểu hiện của sự thờ ơ, thụ động, bỏ cuộc, thất bại. Nhưng, điều đó đâu nhất thiết phải như thế. Tập chấp nhận không có nghĩa là bạn không thể thay đổi những gì đang diễn ra. Bạn có thể vừa chấp nhận cơ thể hiện tại của mình, vừa tập ăn uống điều độ và hoạt động thể dục thường xuyên hơn. Chấp nhận rằng mình dễ bị kích động, không bài trừ, cũng không khuyến khích nó, chỉ cần nhận thức được vấn đề và từ từ cố gắng phấn đấu để trở nên tốt hơn. Đó mới là chấp nhận.
Cũng như vậy, việc chấp nhận điều gì đó không có nghĩa là ta chấp nhận mọi thứ sẽ luôn diễn ra như vậy. Mình đã từng chia sẻ quan điểm về ‘chấp nhận’ với bạn mình một lần. Họ hỏi lại, “Tức là mày nghĩ cuộc đời là có sẵn một con đường duy nhất dành cho mày, và mày chỉ việc đi theo một con đường đó?”. Hm, cũng có thể, hoặc là không. Có thể mỗi chúng ta ngay từ đầu đã được vẽ một hành trình, và ta chỉ cần cần mẫn, từng ngày bước đi trên con đường đó. Hoặc cuộc sống này rất bao la, có bao nhiêu ngã rẽ, ta có thể thoải mái lựa chọn các quyết định, không gì có thể ngăn cản, không gì được gọi là sự sắp đặt sẵn. Nhưng dù có nghĩ theo cách nào đi chăng nữa, khi đến vạch đích, cả cuộc đời ta, tất cả những sự lựa chọn, những thành công và thất bại, đều nằm trên một nét vẽ. Ta đã kiên trì, dũng cảm đi trên một lối đi. Lối đi đó dù có là đường thẳng hay ngoằn ngoèo, dù ngắn hay dài, đều là hành trình của chúng ta. Bản thân mình rất thích lời khuyên này.

Với bản thân mình, mình luôn luôn suy nghĩ trong đầu là “Điều gì xảy ra, đều có lý do của nó”
Bạn hiểu ý mình chứ? Suy nghĩ đó nghĩa là, bất kể điều gì diễn ra trong cuộc sống của mình, đều mang ý nghĩa của nó, và nó phải diễn ra như thế. Một điều gì đó thật may mắn đến với mình, để làm ngày của mình vui vẻ, hạnh phúc hơn. Ví dụ, việc vô tình nhặt được một hòn đá hình trái tim, dù chỉ là hòn đá thôi, nhưng hòn đá vô tri ấy đã an ủi mình rất nhiều, đã làm mình mỉm cười và ngày hôm đó của mình đã trở nên rực rỡ và nhẹ nhàng hơn biết bao nhiêu. Với bản thân, mình luôn cho rằng, việc nhặt được hòn đá đã xảy ra, vì bản thân nó vốn dĩ phải thế.
Cũng như vậy, với những chuyện không tốt xảy ra, đừng có những suy nghĩ như “Ôi mình thật đen đủi!” hay là “Tại sao chuyện này lại diễn ra với mình mà không phải người khác?” Bởi vì, chuyện đó bắt buộc phải xảy ra, và bắt buộc là bạn, nó xảy ra bây giờ để mang lại điều gì đó ý nghĩa hơn cho bạn trong tương lai. Ví dụ như, bạn cãi nhau với người bạn thân nhất của bạn, hai người chẳng nói gì với nhau trong ba tháng, hãy nhẹ nhàng chấp nhận điều đó, với một suy nghĩ tích cực là trong cuộc đời bạn, ba tháng này đã để lại cho bạn rất nhiều bài học giá trị. Nhờ có cuộc tranh cãi đó mà bạn học được cách trân trọng những người luôn bên cạnh mình lúc khó khăn, giông tố. Và bài học đó đã giúp bạn rất nhiều trong các mối quan hệ sau này, trong mối quan hệ của bạn với gia đình, với bạn bè, đồng nghiệp, cũng có thể với cả “the one” của bạn nữa.
Thấy không, việc cãi nhau đó cũng đâu có tệ, có xấu xí như vậy. Cứ luôn an nhiên, bình tĩnh, chấp nhận, đón nhận mọi sự vật, sự việc trong cuộc đời với một thái độ bao dung. Chúng ta sẽ thấy yên bình, và hạnh phúc hơn rất nhiều.
Vậy đó, việc chấp nhận không có gì là xấu xí, chỉ là cách bạn nhìn nhận nó như thế nào thôi.
Chúc bạn một ngày vui vẻ, và chúc bạn ngủ ngon.

