Xin chào mọi người, đầu năm mới của bạn thế nào rồi? Mọi thứ vẫn ổn chứ? Bạn vẫn vui chứ?
Mình đã kết thúc một năm 2023 đầy biến động cùng rất nhiều sự kiện và rất nhiều cảm xúc. Có trầm có bổng. Có hy vọng, có vỡ oà. Có thất vọng, có vỡ vụn. Có người bước đến, có người rời đi. Có nỗi đau cắt cứa cổ tay, có sự biết ơn từng hơi thở sống.
Vào chiều ngày cuối tháng 12, mình ngồi trên giường, xung quanh là đồ đạc chưa dọn, ngổn ngang và bừa bộn, tự hỏi bản thân: “Thế rồi hết năm nay, mình đã làm được gì? Mình đã đạt được gì?”.
Mình cứ nhẩm đi nhẩm lại, cố lục trong trí nhớ xem liệu có thành tích nào đã được ghi nhận không, có sự kiện gì đánh dấu sự phát triển cá nhân không.
“Ôi không! Mình đã phung phí cả một năm chẳng được tích sự gì rồi!”
Mình cá là ai cũng sẽ phải trải qua cảm giác này. Loại cảm giác không dễ chịu này là thấy bản thân mình thật tệ, thật kém cỏi, không giỏi giang bằng ai cả. Cảm giác bản thân sống cứ bình bình, không điểm nổi bật, không bùng nổ mà nhứ như ngọn nến sáng le lói – tầm thường và mờ nhạt.
Vậy thì bạn ơi, đứng dậy dọn dẹp căn phòng lâu ngày chưa được chăm sóc, như là một cách đặt bộ lọc loại bỏ suy nghĩ tiêu cực cho tâm trí. Tin mình đi, nó thật sự rất tốt cho bạn, ít nhất là bạn có một căn phòng gọn gàng hơn rất nhiều. Hãy tự tin và thẳng tay vứt đi những món đồ mà bạn ít khi sử dụng (thậm chí chẳng bao giờ cần đến). Bạn hãy làm điều tương tự với những suy nghĩ tiêu cực về những điều không nằm trong tầm kiểm soát của mình nhé!
Một năm đã trôi qua, cùng theo đó là những trải nhiệm cá nhân, những con người bạn gặp, những điều bé tí xíu vẫn diễn ra đều đặn như ánh mặt trời, hay chiếc lá rụng đầu đông. Chẳng ai có siêu năng lực để đảo ngược thời gian hay làm lại mọi thứ. Thứ duy nhất nằm trong mức kiểm soát chỉ là: Hiện tại và Cách nhìn nhận.
KHÔNG ĐỂ NHỮNG LẦN THẤT BẠI ĐỊNH NGHĨA CON NGƯỜI BẠN.
Buổi chiều cuối năm đó, ảnh hưởng rất nhiều bởi cảm xúc chủ quan và tác động từ ngoại cảnh xung quanh, dù cố đến mấy mình cũng chẳng thể kể tên được ba điều mình cho là “thành tựu đạt được”. Thứ mà mình nhớ lại chỉ là những lần khóc lên khóc xuống, bị từ chối CV, đánh mất cơ hội chạy sự kiện lớn, bị một điểm kém vì nhầm lịch thi, và cả khoảnh khắc chẳng còn biết bản thân là ai.
Theo một lẽ thông thường (hoặc là theo những gì mà mà mình của vài tháng trước), mình sẽ thậm tệ mắng chửi bản thân, cảm thấy dằn vặt và kém cỏi: “Cuộc đời mình là mớ bòng bong thảm hại, chẳng làm nên tích sự trò trống gì, mình thật ẩu đoảng và chẳng có năng lực, mình sẽ mãi là kẻ chạy theo sau mọi người như này ư!”. Nhưng Minh Khuê của vài tháng trước ơi, những lần như thế, dù là tần suất của chúng nhiều như thế nào đi chăng nữa, dù chúng có chiếm mất hai phần ba hoặc 364 trên 365 ngày của một năm đi chăng nữa, mình đã vẫn có một ngày vui, một ngày mà mình thấy hạnh phúc và biết ơn với những gì đang có. Những lần thất bại kia mãi cũng chỉ là “những lần”, nó không phải toàn bộ cuộc đời mình, càng không phải là tất cả con người mình. Bên cạnh những sự thất bại đấy, vẫn là niềm vui bé nhỏ với những người bạn thân, vẫn là sự thích thú khi gặp mấy bé chó ngoài đường, vẫn còn sự cố gắng đạt được mục tiêu mình đề ra.
Chỉ có chính bạn mới là người có quyền định nghĩa bản thân là ai. Không ai ngoài kia có thể dùng vài lời nói để bảo rằng họ biết tất cả về bạn. Thậm chí, tất cả những hành động, thành tích, thất bại cũng không định nghĩa được con người bạn. Chỉ có những gì bạn tự nói với bản thân, những gì diễn ra trong đầu, những thay đổi từng ngày, những nỗ lực, cố gắng của chính bạn mới thể hiện được con người của bạn. Vậy nên, đừng để vài lần vấp ngã trên đường băng mà nói rằng ta không có khả năng di chuyển.
VŨ TRỤ NÀY LUÔN CÂN BẰNG!
2023 – con tàu lượn cảm xúc đã dạy mình một điều: MỌI THỨ ĐỀU CÂN BẰNG. Nếu bạn đã phải trải qua cảm xúc rất buồn bã, thì chắn chắn có ngày bạn sẽ được nhảy cẫng lên trong niềm vui sướng. Nếu bạn đã gặp may mắn đi qua 5 cái đèn xanh liên tiếp, vẫn có khả năng bạn sẽ bị quẹt xe vào chiều hôm đó. Nếu bạn đã có một ngày dài lăn lộn với cuộc sống lo lắng tiền bạc, đảm bảo đến một lúc phù hợp bạn sẽ tìm thấy một người sẵn sàng lắng nghe những điều ấm ức chưa dám nói.
Vậy, đừng mãi nhấn chìm bản thân vào những nỗi buồn hay sự thất vọng, bởi ta hoàn toàn có quyền tin vào những điều tốt đẹp sẽ đến với mình. Đừng vì chuyện không như ý liên tục xảy ra hay sợ sự thất vọng mà luôn quay mặt vào viễn cảnh tồi tệ nhất, chỉ tập trung vào góc phòng u ám nhất. Bởi suy cho cùng mà nói, chỉ có con đường dốc xuống mới thật dễ dàng, còn từng bậc thang nhỏ bạn bước lên hàng ngày, sẽ luôn mang những thử thách, những vấp ngã, khó khăn. Hà cớ gì vừa đi vừa khóc và than với cuộc đời những điều bất công, trong khi ta có hành trang nhẹ nhàng và hữu ích hơn – niềm tin. Mình vẫn hay gom nhặt những điều không may mắn, những mệt mỏi u buồn, nén nó thật chặt lại thành một quả bóng. Quả bóng đó tên là niềm tin. Càng nhiều điều không tốt, quả bóng của mình càng to. Mình càng có nhiều niềm tin rằng mọi cố gắng của mình sẽ được đền đáp bằng tương lai hạnh phúc hơn.
Có lẽ vì chợt hiểu ra điều này, mình nhanh chóng sắp xếp lại đồ đạc, lau dọn mảng bụi bám trên cửa, vứt vài món đồ không cần thiết, xong xuôi rồi ngồi vào bàn học, tiếp tục dọn dẹp tâm trí bên trong. Mình đã học được cách ghi nhận từng bước đi, dù nhỏ nhất trên chặng đường của mình. Mình đã học được cách ôm lấy những sự xù xì, xấu xí, khó khăn của cuộc sống, đem nó thành một trong những điều mình tự trân quý nhất ở bản thân – niềm tin vào tương lai tốt đẹp.
Đến cuối bài viết, mong mọi người cũng có thể dịu dàng với bản thân mình hơn và chúc mọi người một năm mới an lành!
13.01.2024 Hà Nội
Ngồi viết bên cạnh một chồng sách vẫn chưa đọc.

